ĐÁNG THƯƠNG NHẤT LÀ HẾT PHÚC -> NGHIỆP SẼ TRỔ
Dấu hiệu của người đã cạn phúc, không phải do Thần tiên không muốn cứu, mà là tự mình đã khép cửa phúc duyên.
Biểu hiện đầu tiên là luôn nhìn mọi vấn đề ở góc độ tiêu cực nhất. Việc tốt cũng thấy thành xấu, cơ hội cũng cho là bẫy, lời khuyên cũng xem như công kích. Tâm đã chọn màu đen thì thế giới trước mắt không còn chỗ cho ánh sáng. Người như vậy không còn khả năng tiếp nhận năng lượng tích cực, bởi họ không cho phép nó tồn tại trong nhận thức của mình.
Biểu hiện thứ hai là bài xích người khác, không công nhận giá trị của bất kỳ ai. Thay vì học hỏi, họ tìm lỗi. Thay vì kính trọng, họ soi mói. Họ dùng kính hiển vi để nhìn khuyết điểm của thiên hạ, nhưng lại dùng gương mờ để soi chính mình. Người không dám đối diện bản thân thì chỉ còn cách công kích người khác để tự trấn an cái tôi yếu ớt.
Biểu hiện thứ ba là luôn cho mình đúng, cho mình là nạn nhân, cho mình là người hiểu biết nhất. Tâm lý này gọi là ký ức thiên lệch: chỉ nhớ những gì có lợi cho lập luận của mình, quên sạch những gì chứng minh mình sai. Lâu ngày, họ sống trong một thế giới do chính mình dựng lên, trong đó bản thân luôn chính nghĩa, còn người khác luôn sai trái.
Nguy hiểm hơn nữa là nghiện dopamine cảm xúc. Họ nghiện cảm giác phẫn nộ, nghiện tranh cãi, nghiện chỉ trích, nghiện cảm giác mình “cao hơn” người khác. Mỗi lần công kích ai đó, não tiết ra dopamine, tạo khoái cảm nhất thời. Dần dần, họ không còn khả năng bình thản, không còn khả năng bao dung, không còn khả năng suy xét khách quan. Họ sống nhờ cảm xúc tiêu cực để tồn tại.
Khi một người rơi vào trạng thái đó, phúc khí tự nhiên rút lui. Không phải vì Trời bất công, mà vì tâm không còn chỗ để chứa phúc. Phúc đến thì nghi ngờ, phúc tới thì xua đuổi, phúc gõ cửa thì họ tưởng là tai họa.
Người hết phúc không phải là người nghèo tiền, mà là người nghèo tâm. Nghèo sự khiêm hạ, nghèo lòng biết ơn, nghèo khả năng tự phản tỉnh. Khi tâm không còn khả năng nhận lỗi, học hỏi và chuyển hóa, thì dù gặp minh sư cũng không nghe, gặp cơ hội cũng không nắm, gặp ánh sáng cũng quay lưng.
Muốn còn phúc, phải còn biết soi mình trước khi soi người khác. Còn biết tìm điểm tốt trong cái chưa hoàn hảo. Còn biết đặt câu hỏi: “Ta sai ở đâu?” trước khi hỏi: “Người khác sai gì?” Còn biết tiết chế cảm xúc thay vì nghiện cảm xúc.
Phúc không nằm ở số mệnh, phúc nằm ở cách một con người đối xử với thế giới và với chính mình. Khi tâm đổi, phúc tự sinh. Khi tâm khép, Thần tiên cũng chỉ có thể đứng ngoài cửa.
Tâm khởi một niệm, trời đất đổi,
Ý sinh một động, phúc duyên rơi.
Người còn biết lỗi, Trời còn cứu,
Kẻ chấp mình đúng, đạo xa rồi.
Nhìn đời chỉ thấy màu u ám,
Thì ánh dương kia cũng hóa mồi.
So người bằng kính soi tơ tóc,
Soi mình gương mờ chẳng thấy môi.
Miệng luận thế gian toàn hư dối,
Lòng ôm tự ngã tự xây đồi.
Bới lông tìm vết thành nghề nghiệp,
Quên rằng thân mình cũng bụi thôi.
Một lời khen khó hơn ngàn mắng,
Một lần cúi đầu nặng hơn trời.
Chấp ngã như mang núi trên lưng,
Bước chưa ra khỏi đã rã rời.
Dopamine nuôi cơn phẫn nộ,
Giận dữ thành rượu uống cả đời.
Say trong cảm xúc không hay biết,
Phúc đến ngoài thềm đã lỡ rồi.
Kẻ còn phản tỉnh còn đường sống,
Người hết tự soi hết chỗ ngồi.
Tông sư chỉ cười không trách mắng,
Chỉ nói: “Tâm sai, đạo rời ngôi.”
Muốn về bến cũ xin buông chấp,
Muốn gặp chân nhân hãy hạ tôi.
Một niệm khiêm sinh muôn phúc tụ,
Một niệm kiêu sinh vạn duyên trôi.
Nghe kệ chớ vội đem soi kẻ,
Đọc xong nên lặng mà soi mình.
Soi được một phần tâm còn sáng,
Chưa hết phúc đâu, vẫn còn sinh.
