Logo Footer

Phúc đức yếu thì nên làm sao

Tác giảHẠC TUỆ
PHÚC ĐỨC YẾU THÌ NÊN BỒI ĐẮP RA SAO?
Phúc đức yếu không phải là điều để một người ngồi than trách số phận, càng không phải lý do để sống trong sợ hãi rồi tìm một cách nào đó mong đổi vận thật nhanh. Phúc đức là nền của đời sống, giống như phần rễ nằm sâu dưới một thân cây. Cành lá xanh tốt hay khô héo, đứng vững trước gió hay dễ nghiêng ngả, đều liên quan rất nhiều đến phần rễ bên dưới. Đời người cũng vậy, có những người nhìn bên ngoài tưởng như bình thường, tiền bạc không quá dư dả, địa vị không cao, cuộc sống chẳng có gì nổi bật, nhưng gia đình yên ấm, con cái biết thương cha mẹ, lúc khó khăn luôn có người sẵn lòng giúp đỡ, đi đâu cũng gặp người quý trọng. Lại có người tiền bạc rất nhiều, quan hệ rất rộng, địa vị rất cao, nhưng trong nhà không có tiếng cười, người thân xa cách, bạn bè ít người thật lòng, làm việc gì cũng phải đề phòng, lòng lúc nào cũng bất an. Những điều ấy cho thấy một đời sống có phúc không thể chỉ nhìn bằng những gì đang nằm trong tay.
Người cảm thấy mình phúc mỏng trước hết nên nhìn lại cách mình đang sống. Đừng vội hỏi tại sao mình gặp nhiều chuyện không thuận, hãy tự hỏi mình đã đối xử với người khác thế nào, đã giữ được bao nhiêu chữ tín, đã làm tổn thương bao nhiêu người vì nóng giận, đã vô tâm với cha mẹ ra sao, đã từng vì lợi ích của mình rồi khiến người khác chịu thiệt thế nào. Có những chuyện xảy ra trong đời không thể quy hết cho phúc đức, nhưng cách sống của một người chắc chắn ảnh hưởng rất lớn đến những mối quan hệ, những cơ hội, sự bình an trong lòng và cả cách người khác đối đãi với mình. Muốn bồi phúc, đừng bắt đầu bằng việc cầu xin thật nhiều, hãy bắt đầu bằng việc sửa mình thật thật lòng.
Điều đầu tiên cần bồi đắp là lòng hiếu thảo và sự biết ơn. Cha mẹ là những người rất dễ bị chúng ta xem là điều hiển nhiên, bởi họ thường cho đi mà ít khi đòi hỏi. Một người có thể sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền cho những cuộc vui bên ngoài, nhưng lại tiếc một cuộc điện thoại hỏi thăm cha mẹ. Có thể nói chuyện rất nhẹ nhàng với người ngoài, nhưng về nhà lại dễ cáu gắt với người thân. Đến lúc cha mẹ già yếu, lúc căn nhà thiếu đi một bóng người, lúc muốn nghe một câu trách mắng cũng không còn ai để trách, khi ấy mới hiểu có những thứ tiền bạc không thể mua lại. Vì thế, còn cha mẹ thì hãy biết yêu thương, còn người thân thì hãy biết trân trọng, còn cơ hội báo đáp thì hãy làm trong khả năng của mình. Một bữa cơm ngồi cùng nhau, một lần đưa cha mẹ đi khám, một khoản tiền gửi về đúng lúc, một câu hỏi han chân thành, đôi khi giá trị hơn rất nhiều món quà đắt tiền.
Bồi phúc còn bắt đầu từ việc giữ gìn tình thân. Người ngoài làm mình khó chịu, mình còn biết giữ ý, còn người nhà nói một câu trái tai lại nổi nóng, rồi những chuyện nhỏ cứ tích tụ thành khoảng cách lớn. Gia đình không phải nơi để một người trút hết sự mệt mỏi của mình lên những người thân yêu. Người trong nhà càng gần gũi càng cần được đối xử tử tế. Có thể bất đồng, có thể tranh luận, có thể giận nhau, nhưng đừng dùng những lời độc ác để làm tổn thương người đã cùng mình đi qua những năm tháng khó khăn. Có những câu nói chỉ mất vài giây để thốt ra nhưng người nghe có thể mất nhiều năm mới quên được. Biết nhường một câu, biết hạ giọng đúng lúc, biết nhận lỗi khi mình sai, biết bỏ qua một chuyện nhỏ để giữ một mối quan hệ lớn, đó là cách bồi phúc rất thực tế.
Một trong những thứ làm hao tổn phúc đức nhanh nhất chính là cái miệng không biết giữ. Chuyện của người khác không cần thiết phải đem kể khắp nơi. Bí mật người ta gửi gắm thì phải biết giữ. Một lời đồn chưa rõ đúng sai thì đừng vội truyền đi. Khuyết điểm của người khác đừng biến thành câu chuyện mua vui. Khi đang nóng giận, càng phải cẩn thận với lời nói, bởi lúc ấy con người thường nói những điều mình không nghĩ đến hậu quả. Một câu nói có thể phá hỏng tình bạn nhiều năm, làm vợ chồng lạnh nhạt, khiến anh em xa nhau, làm một người đang yếu lòng càng thêm đau. Người biết bồi phúc sẽ hiểu rằng không phải chuyện gì mình biết cũng cần nói, không phải người nào mình không thích cũng cần làm nhục, không phải cuộc tranh luận nào cũng cần thắng.
Bồi phúc cũng là biết giữ chữ tín trong tiền bạc và công việc. Đừng xem thường một lời hứa. Đã nhận việc thì cố gắng làm đến nơi đến chốn. Đã vay thì tìm cách trả. Đã được người khác tin tưởng thì đừng lợi dụng sự tin tưởng đó để kiếm lợi cho mình. Đừng vì một khoản tiền trước mắt rồi đánh đổi danh dự, tình nghĩa và sự bình an lâu dài. Một người có thể kiếm tiền chậm hơn người khác, nhưng nếu đồng tiền kiếm được bằng công sức chân chính thì lòng sẽ nhẹ. Một người có thể không giàu bằng người bên cạnh, nhưng nếu đi đến đâu cũng được người khác tin tưởng thì đó đã là một loại tài sản rất quý. Tiền bạc mất còn có thể kiếm lại, cơ hội mất còn có thể chờ cơ hội khác, nhưng chữ tín một khi mất đi thì rất khó xây dựng lại.
Muốn bồi phúc, hãy học cách đối xử tử tế với người yếu thế. Đừng chỉ biết kính trọng người giàu, người có quyền, người có thể giúp mình. Hãy nhìn cách một người đối xử với người phục vụ, người lao động, người nghèo, người già, trẻ nhỏ, người không có khả năng đem lại lợi ích cho mình. Đó là lúc bản chất của một con người được bộc lộ rõ nhất. Một người thật sự có lòng tử tế sẽ không cần biết người trước mặt có thể trả lại cho mình điều gì. Họ giúp trong khả năng, nói chuyện có chừng mực, không lấy hoàn cảnh của người khác ra để chế giễu, không dùng tiền bạc hay địa vị để làm người yếu thế cảm thấy thấp kém. Một bữa ăn cho người đói, một chút tiền giúp người đang túng thiếu, một lần đưa tay khi người khác ngã xuống, một lời chỉ dẫn cho người đang lúng túng, những việc ấy tuy nhỏ nhưng đều làm cho cuộc đời bớt đi một chút lạnh lẽo.
Bồi phúc cũng cần biết tránh lợi dụng lòng tốt của người khác. Người ta giúp mình một lần không có nghĩa họ phải giúp mình mãi. Người ta nhường mình một bước không có nghĩa mình được quyền tiến thêm mười bước. Người ta thương mình không có nghĩa mình được phép làm họ tổn thương. Có những người vì thấy người khác hiền nên liên tục đòi hỏi, vì thấy người khác dễ tha thứ nên liên tục mắc lỗi, vì thấy người khác không muốn tranh giành nên cứ tìm cách lấy phần hơn. Cách sống ấy có thể đem lại lợi ích trước mắt, nhưng rất dễ làm mất lòng người. Đến lúc mình thật sự gặp khó khăn, những người từng bị mình lợi dụng sẽ không còn muốn đưa tay. Giữ được lòng tốt của người khác dành cho mình cũng là một cách giữ phúc.
Một người muốn bồi phúc cũng cần biết kiểm soát lòng tham. Con người có thể cố gắng làm giàu, có thể phấn đấu để cuộc sống tốt hơn, nhưng đừng vì tiền bạc rồi đánh đổi tất cả. Có những khoản lợi không nên lấy, có những cuộc làm ăn không nên tham gia, có những cơ hội dù rất hấp dẫn vẫn cần biết từ chối nếu cái giá phải trả là sự tổn hại đến người khác. Người biết đủ không phải người thiếu chí tiến thủ. Họ vẫn làm việc, vẫn phấn đấu, vẫn muốn gia đình có cuộc sống tốt hơn, nhưng biết đâu là giới hạn. Khi lợi ích của mình bắt đầu được xây dựng trên nỗi đau của người khác, lúc ấy nên dừng lại.
Phúc đức còn nằm trong cách một người đối diện với những người từng làm mình đau. Bị người khác phản bội là chuyện đau lòng, bị lừa dối là chuyện khó chấp nhận, bị người thân làm tổn thương càng khó nguôi ngoai. Nhưng đừng vì từng bị người khác đối xử tệ rồi biến mình thành một người tệ với những người khác. Đừng vì từng bị phản bội rồi nghĩ rằng ai cũng đáng để mình lừa dối. Đừng vì từng chịu thiệt rồi tìm một người yếu hơn để bắt họ chịu thiệt thay. Người từng trải qua tổn thương nhưng vẫn giữ được lòng tử tế là người có sức mạnh rất lớn. Tha thứ không có nghĩa tiếp tục để người khác làm mình đau, cũng không có nghĩa phải quay lại với những mối quan hệ đã khiến mình kiệt sức. Tha thứ đôi khi chỉ là buông ý định trả thù, giữ khoảng cách cần thiết và bước tiếp mà không mang theo sự cay nghiệt.
Bồi phúc còn là biết xin lỗi khi mình sai. Có những người thà mất một mối quan hệ còn hơn chịu nói một câu xin lỗi. Cái tôi quá lớn khiến họ luôn tìm lý do để chứng minh mình đúng, dù trong lòng biết mình đã làm người khác tổn thương. Một câu xin lỗi chân thành không làm con người thấp đi. Ngược lại, nó cho thấy mình đủ trưởng thành để nhìn thẳng vào lỗi của mình. Trong gia đình, một lời xin lỗi có thể kéo hai người đang xa nhau lại gần. Trong tình bạn, một lời nhận sai có thể giữ được nghĩa tình. Trong công việc, một người dám chịu trách nhiệm thường được tin tưởng hơn một người luôn tìm cách đổ lỗi cho người khác.
Nếu muốn bồi phúc cho gia đình, hãy bắt đầu bằng cách sống sao để con cái nhìn vào mình cũng học được điều tử tế. Con cái không chỉ nghe những điều cha mẹ dạy, chúng còn nhìn cách cha mẹ sống mỗi ngày. Cha mẹ đối xử với ông bà ra sao, nói chuyện với hàng xóm thế nào, đối xử với người nghèo ra sao, kiếm tiền bằng cách nào, giữ lời hứa thế nào, giải quyết mâu thuẫn ra sao, tất cả đều trở thành bài học sống động. Một căn nhà có thể để lại cho con một khoản tài sản, nhưng cách sống của cha mẹ mới là thứ theo con rất lâu. Nếu muốn con biết hiếu thảo, cha mẹ hãy sống hiếu thảo. Nếu muốn con biết giữ chữ tín, cha mẹ hãy giữ chữ tín. Nếu muốn con biết thương người, cha mẹ hãy cho con nhìn thấy lòng thương người bằng chính hành động của mình.
Bồi phúc cũng là biết làm thiện trong khả năng. Không cần chờ đến lúc giàu mới giúp người. Người có tiền giúp bằng tiền, người có sức giúp bằng sức, người có kiến thức giúp bằng kiến thức, người có thời gian thì dành thời gian. Không có điều kiện giúp đỡ cũng không sao, chỉ cần đừng vì sự khó khăn của người khác rồi tìm cách làm họ khổ thêm. Một lời động viên đúng lúc có thể giúp một người đang tuyệt vọng có thêm sức mạnh. Một cơ hội việc làm có thể giúp một gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn. Một lần đứng ra bênh vực người bị đối xử bất công có thể giúp họ lấy lại niềm tin. Lòng tốt không nhất thiết phải ồn ào, càng không cần phải cho cả thiên hạ biết mình đã làm gì.
Có những việc thiện rất nhỏ nhưng lại để lại dấu ấn rất lâu trong lòng người khác. Một người từng giúp mình lúc mình không có gì trong tay, nhiều năm sau mình vẫn nhớ. Một người từng cho mình một cơ hội khi tất cả những cánh cửa khác đóng lại, mình vẫn nhớ. Một người từng nói với mình một câu tử tế trong lúc mình tuyệt vọng, mình cũng khó quên. Bởi vậy, đừng xem nhẹ những điều mình làm cho người khác. Một hành động tử tế có thể đi xa hơn mình nghĩ, đôi khi từ một người được giúp lại trở thành nhiều người khác được giúp theo.
Phúc đức còn nằm ở khả năng biết dừng lại trước điều sai. Khi nóng giận, biết im lặng. Khi tham lam, biết dừng. Khi muốn trả đũa, biết suy nghĩ về hậu quả. Khi có quyền trong tay, biết không chèn ép người yếu thế. Khi có tiền, biết không coi thường người nghèo. Khi đứng trước một món lợi lớn, biết cân nhắc xem cái giá phải trả là gì. Có những lúc bồi phúc không cần làm thêm một việc thiện nào, chỉ cần không làm một việc xấu cũng đã là một sự tu sửa rất lớn.
Người phúc mỏng càng cần sống cẩn trọng với những lựa chọn của mình. Đừng tự tạo thêm những rắc rối bằng nóng giận, tham lam, hơn thua và ích kỷ. Đừng vì một câu nói của người khác rồi mất kiểm soát, đừng vì một khoản tiền rồi đánh đổi danh dự, đừng vì một cuộc tranh chấp rồi cắt đứt tình thân. Có những cuộc tranh luận thắng được vài câu nhưng mất đi một người. Có những khoản tiền kiếm được nhưng đổi lại là sự bất an. Có những lần trả đũa khiến đối phương đau một lúc, còn mình phải mang theo sự nặng nề rất lâu.
Biết đủ cũng là một cách giữ phúc. Người không biết đủ rất dễ biến cuộc đời thành một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Có tiền muốn nhiều hơn, có nhà muốn thêm nhà, có địa vị muốn quyền lớn hơn, có lợi ích rồi vẫn muốn lấy phần của người khác. Khi lòng tham không có giới hạn, con người rất dễ bước qua những nguyên tắc từng được xem là quan trọng. Một đời sống tốt không nhất thiết phải sở hữu tất cả. Có những thứ đủ dùng đã là tốt, có những mối quan hệ bình yên đã là quý, có một gia đình còn thương nhau đã là phúc.
Đừng chỉ nghĩ bồi phúc là làm điều tốt cho người ngoài. Nhiều khi việc cần làm nhất lại nằm ngay trong gia đình. Hãy bớt một lần cáu gắt với vợ chồng, bớt một câu nặng lời với con cái, dành thêm thời gian cho cha mẹ, biết hỏi han một người thân đang khó khăn, biết cảm ơn người vẫn âm thầm chăm sóc mình mỗi ngày. Người ngoài có thể nhận được sự lịch sự của mình, nhưng người thân mới là những người nhận được con người thật của mình. Nếu muốn biết mình đang sống thế nào, hãy nhìn cách mình đối xử với người gần mình nhất.
Phúc đức cũng được bồi bằng sự chung thủy và trách nhiệm trong gia đình. Đừng vì một phút ham muốn, một chút cảm xúc mới mẻ rồi làm tổn thương người đã cùng mình trải qua những năm tháng khó khăn. Đừng vì những chuyện bên ngoài rồi đem sự lạnh nhạt về trút lên người thân. Một gia đình giữ được nhau qua những năm tháng biến động là một loại phúc rất lớn. Người có thể cùng mình ăn lúc nghèo, cùng mình chịu lúc khó, cùng mình chăm con, cùng mình lo cho cha mẹ, những người ấy đáng được trân trọng bằng hành động chứ không chỉ bằng lời nói.
Nếu cảm thấy mình từng sống chưa tốt, đừng tự kết luận rằng đời mình đã hết phúc. Con người ai cũng từng sai. Quan trọng là sau khi hiểu ra, mình có chịu sửa hay không. Hôm qua nóng tính, hôm nay học cách bình tĩnh hơn. Hôm qua vô tâm, hôm nay biết quan tâm hơn. Hôm qua ích kỷ, hôm nay biết chia sẻ hơn. Hôm qua từng làm ai đau, hôm nay biết thành tâm xin lỗi. Không ai có thể quay lại thay đổi những gì đã xảy ra, nhưng một người hoàn toàn có thể thay đổi cách mình sống từ ngày hôm nay.
Bồi phúc không phải việc làm một lần rồi chờ cuộc đời lập tức đáp lại. Nó giống như việc vun đất cho một cái cây. Mỗi ngày một chút, hôm nay giữ một lời hứa, ngày mai làm một việc thiện, ngày kia biết nhường một bước, một ngày khác biết nói lời xin lỗi, một ngày khác biết giúp người đang khó khăn. Những điều nhỏ ấy lâu dần tạo thành nếp sống. Nếp sống tạo thành tính cách. Tính cách tạo nên cách người khác nhìn mình. Và chính những mối quan hệ ấy sẽ trở thành một phần rất lớn trong đời sống của mình.
Đừng chỉ bồi phúc khi gặp chuyện rồi lúc thuận lợi lại sống tùy tiện. Khi nghèo hãy giữ lòng ngay thẳng. Khi giàu hãy biết chia sẻ. Khi yếu thế hãy giữ phẩm giá. Khi có quyền hãy biết thương người. Khi được người khác tin hãy giữ chữ tín. Khi bị người khác làm tổn thương hãy biết bảo vệ mình nhưng đừng biến mình thành người chuyên gây tổn thương. Khi có cơ hội giúp người, hãy giúp trong khả năng. Khi không thể giúp, ít nhất cũng đừng làm họ khổ thêm.
Một người có phúc không phải lúc nào cũng tránh được khó khăn. Cuộc đời vẫn có những biến cố không ai đoán trước. Vẫn có lúc bệnh tật, mất mát, công việc thất bại, gia đình xảy ra chuyện. Phúc đức không phải chiếc áo giáp khiến một người không bao giờ gặp chuyện buồn. Phúc có thể nằm ở chỗ khi gặp chuyện vẫn còn người thương, lúc sa cơ vẫn còn người đưa tay, khi lầm đường vẫn có người nhắc nhở, lúc gia đình gặp biến cố vẫn còn những người cùng nhau gánh vác.
Nhiều người đến một giai đoạn trong đời mới hiểu tiền bạc quan trọng nhưng không phải thứ quan trọng nhất. Một căn nhà đẹp không quý bằng một căn nhà có tiếng cười. Một tài khoản nhiều tiền không quý bằng một gia đình còn thương nhau. Một danh sách dài những người quen không quý bằng vài người sẵn lòng đứng bên cạnh lúc mình chẳng còn gì để cho họ. Một đời sống bình thường nhưng được người khác tin tưởng, được người thân yêu thương, lúc khó khăn có người hỏi thăm, lúc đau ốm có người chăm sóc, đó đã là một đời sống rất giàu.
Bởi vậy, nếu cảm thấy phúc đức của mình yếu, đừng quá lo sợ. Hãy bắt đầu bồi đắp từ những điều gần nhất. Hiếu với cha mẹ, nghĩa với vợ chồng, thương con cái, giữ chữ tín với bạn bè, sống ngay thẳng trong công việc, tử tế với người yếu thế, biết đủ trước lợi ích, biết dừng trước điều sai, biết xin lỗi khi mình sai, biết tha thứ khi có thể, biết giúp người trong khả năng và quan trọng nhất là đừng cố tình làm hại ai.
Một ngày sống tử tế chưa thể thay đổi cả cuộc đời, nhưng hàng nghìn ngày sống tử tế sẽ tạo nên một con người hoàn toàn khác. Một lần biết nhường chưa thể làm gia đình hết mâu thuẫn, nhưng nhiều năm biết nhường nhau có thể giữ được một mái nhà. Một lần giúp người chưa thể làm cuộc đời trở nên tốt đẹp, nhưng rất nhiều người cùng nhau làm điều tử tế sẽ khiến xã hội bớt đi một phần lạnh lẽo.
Phúc đức không nằm ở những lời mình nói về bản thân. Nó nằm trong cách người khác nhắc về mình khi mình không có mặt. Một người từng được mình giúp sẽ nhớ. Một người từng được mình giữ chữ tín sẽ nhớ. Một người từng được mình đối xử tử tế trong lúc khó khăn sẽ nhớ. Một người từng được mình tha thứ sẽ nhớ. Những điều ấy không nằm trong tài khoản ngân hàng, không treo trên tường, không ghi thành giấy tờ, nhưng lại là thứ có thể theo mình rất lâu.
Đời người không ai biết mình còn bao nhiêu thời gian để yêu thương, để báo hiếu, để sửa sai, để làm điều thiện. Vì thế, đừng chờ một biến cố lớn mới bắt đầu sống tốt. Đừng chờ mất đi mới biết trân trọng. Đừng chờ cha mẹ không còn mới nghĩ đến chữ hiếu. Đừng chờ người thân rời đi mới thấy một câu nói nhẹ nhàng từng quý đến thế nào. Hôm nay còn có thể gọi điện thì hãy gọi. Hôm nay còn có thể xin lỗi thì hãy xin lỗi. Hôm nay còn có thể giúp thì hãy giúp. Hôm nay còn có thể thương thì hãy thương.
Nếu nền phúc chưa dày, hãy kiên nhẫn vun bồi. Không cần làm những điều quá lớn lao. Chỉ cần mỗi ngày bớt một chút tham, bớt một chút sân, bớt một chút hơn thua, bớt một chút ích kỷ, thêm một chút biết ơn, thêm một chút nhẫn nhịn, thêm một chút tử tế, thêm một chút trách nhiệm với gia đình và với những người mình gặp trong đời. Những thay đổi ấy tuy âm thầm nhưng rất thật.
Một người biết bồi phúc sẽ dần hiểu rằng điều quý nhất không phải lúc nào cũng là có thêm, đôi khi là biết giữ. Giữ một gia đình. Giữ một lời hứa. Giữ một tình bạn. Giữ một lòng tin. Giữ sự ngay thẳng. Giữ lòng tử tế dù từng bị cuộc đời làm đau. Giữ được những điều ấy, dù tiền bạc có lúc lên xuống, cuộc sống có lúc thuận nghịch, trong lòng vẫn còn một nơi vững để đứng.
Phúc đức yếu thì càng phải sống tử tế. Phúc đức đang đủ thì càng phải biết giữ. Phúc từng hao hụt thì càng phải biết sửa. Đừng cầu một cuộc đời không có biến cố, hãy vun một nội tâm đủ vững để đi qua biến cố mà không đánh mất chính mình. Đừng mong người khác đem phúc đến cho mình, hãy tự gieo những hạt giống tốt từ cách mình sống mỗi ngày.
Một lời nói tử tế, một việc làm ngay thẳng, một lần biết nhường, một lần biết tha, một lần biết nhận lỗi, một lần biết giúp người, một lần biết giữ chữ tín, tất cả đều là những hạt giống nhỏ. Hạt giống ấy hôm nay có thể chưa thấy quả, nhưng nó đang nằm dưới đất và âm thầm bén rễ.
Đời người rồi sẽ đi qua tiền bạc, địa vị, hơn thua và được mất. Thứ còn lại sâu nhất vẫn là cách mình đã sống với người khác, đã giữ được bao nhiêu tình nghĩa, đã làm cho bao nhiêu người nhẹ lòng, đã để lại trong lòng những người từng gặp mình một cảm giác bình yên hay một vết thương.
Vì thế, muốn bồi phúc thì hãy bắt đầu từ hôm nay. Sống hiếu thảo hơn với cha mẹ, tử tế hơn với người thân, chân thành hơn với bạn bè, ngay thẳng hơn trong công việc, biết đủ hơn trước tiền bạc, biết giữ miệng hơn trong giao tiếp, biết nhường hơn trong tranh chấp, biết cho đi hơn khi mình có khả năng và biết dừng lại trước những điều có thể làm tổn thương người khác.
Phúc không phải thứ tự nhiên xuất hiện trong một đời người. Phúc được vun bằng từng cách sống, từng lựa chọn, từng lần mình đứng trước lợi ích và vẫn chọn điều đúng, từng lần mình có thể làm tổn thương người khác nhưng đã chọn dừng lại.
Nếu hôm nay phúc chưa đủ, hãy gieo thêm.
Nếu hôm nay cuộc đời đang thuận, hãy biết giữ.
Nếu từng làm mất phúc, hãy biết sửa.
Nếu từng làm ai đau, hãy thành tâm xin lỗi.
Nếu từng được ai giúp, hãy tìm cơ hội báo đáp.
Nếu còn khả năng thương người, hãy thương.
Nếu còn khả năng giúp người, hãy giúp.
Nếu không thể giúp, ít nhất đừng làm họ khổ thêm vì mình.
Một đời người có thể không giàu sang, nhưng đừng để mình nghèo tình nghĩa. Có thể không hơn người khác về tiền bạc, nhưng hãy cố sống sao để khi nhắc đến mình, người ta nhớ đến một người tử tế, có trước có sau, biết giữ lời, biết thương người và biết sống có tình.
Đó là cách bồi phúc bền nhất.
Không ồn ào, không phô trương, không cần ai chứng kiến.
Chỉ là mỗi ngày sống đàng hoàng hơn một chút.
Rồi từng chút một, lòng người gần lại, gia đình ấm hơn, các mối quan hệ bền hơn, tâm mình nhẹ hơn. Một đời sống như thế, dù không có quá nhiều tiền bạc, vẫn có một thứ rất giàu, đó là phúc từ chính cách mình đã sống.
(Nguồn: Internet).
Bàn thêm:
Sức khỏe yếu chính là biểu hiện của phúc yếu. Ăn uống đúng, cân bằng, thuận theo cơ thể mình, cũng là một cách tăng phúc. Thường thì những người khi đo nhiệt độ trán lớn hơn nhiệt độ bàn chân, có sự chênh lệch từ 1 độ C trở lên sẽ có sức khỏe kém, đủ các thứ bệnh tật. Khi đó, tính khí cũng vì thế mà tiêu cực theo. Đời sẽ tan nát theo. Cho nên, trường hợp này, số 1 là tập trung lo sức khỏe. Ăn uống, ngủ nghỉ, tập tành, làm việc cần chủ động, có điều độ. Xin xem thêm các bài chăm sóc sức khỏe không dùng thuốc, ăn uống cân bằng có trong trang này.
0 / 5 (0Bình chọn)
Bình luận
Gửi bình luận
Bình luận