+ Là nhà văn nên tôi hình dung ra sự đấu tranh của chị trước khi đi đến quyết định cuối cùng. Thì con người mà, ai chả có mặt này mặt kia, phần sáng phần tối, phần đen phần trắng. Nhưng cái làm cho con người kiêu hãnh để mình xứng đáng là con người ấy, chính là sự chiến thắng phần tăm tối, phần tham, phần ác mà ai cũng có. Con người là một khối nhị nguyên bùng nhùng, nhưng vượt qua khối nhị nguyên ấy mới là vấn đề.
(Trích từ bài viết Đối Chứng, tác giả Văn Công Hùng, báo Người đưa tin)
+ ...
Điều đáng trân trọng ở các điển hình tiên tiến không chỉ là thành tích, ý chí vượt khó mà là phẩm chất tạo nên thành tích: Trung thực, tận tụy, trách nhiệm, kỷ luật, sáng tạo, ý thức cộng đồng; đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng; coi danh dự là thiêng liêng, cao quý; lấy hiệu quả công việc là thước đo phẩm chất lao động. Các điển hình tiên tiến là "nguồn năng lượng gốc" cho phát triển: Năng lượng của trí tuệ và lao động; của niềm tin và khát vọng; của nghĩa vụ và lòng nhân ái; là người noi gương của Bác"nâng niu tất cả chỉ quên mình". Khi gương sáng được nhân lên, đời sống tinh thần tốt lên từng ngày, cuộc sống càng có ý nghĩa hơn, nhân văn hơn, ấm áp tình người hơn.
Chúng ta tôn vinh để lan tỏa. Tôn vinh là để "nhân" những gương sáng thành động lực cho mọi người noi theo, để phong trào thi đua, tinh thần cống hiến được hội tụ và lan tỏa sâu rộng. Tôi đề nghị các cấp, các ngành, các đơn vị, địa phương, từng gia đình, mỗi cá nhân hãy làm tốt hơn nữa việc phát hiện, bồi dưỡng, nhân rộng điển hình; tuyên truyền đúng, kể chuyện "người thật, việc thật"; kịp thời động viên những gương tốt, sáng kiến hay, cách làm hiệu quả; đồng thời kiên quyết chống hình thức, chống "chạy" thành tích, "bệnh" thành tích.
...
Thứ tư, thi đua phát triển văn hóa, giáo dục, y tế và an sinh xã hội; nâng cao chất lượng cuộc sống; xây dựng con người Việt Nam thời kỳ mới. Thi đua phải làm cho xã hội nhân văn hơn, nghĩa tình hơn; chăm lo tốt hơn người có công và người yếu thế. Mỗi địa phương, mỗi ngành, cơ quan, đơn vị phải có phong trào cụ thể về trường học an toàn - chất lượng, bệnh viện thân thiện - hiệu quả, cộng đồng kỷ cương - nhân ái.
Thứ tám, năm 1948, Bác của chúng ta ra lời kêu gọi thi đua yêu nước để diệt giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm. Nay chúng ta tiếp tục tinh thần của Bác để diệt tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, diệt giặc nội xâm. Và chúng ta tổ chức thi đua yêu nước để làm cho mỗi cá nhân, mỗi tập thể, tất cả mọi người sống tốt lên, sống đẹp hơn, nghĩa tình hơn, nhân văn hơn vì "người với người sống để yêu nhau". Để thi đua yêu nước thật sự làm cho chúng ta nhân ái hơn, trách nhiệm hơn, biết chia sẻ với người yếu thế, biết nâng đỡ nhau khi khó khăn, biết ứng xử văn minh, nhã nhặn, bao dung, để người tử tế được tiếp sức, việc tử tế được nhân rộng; để mỗi tập thể coi phục vụ cộng đồng là trách nhiệm, là danh dự; mỗi cá nhân coi làm việc tốt là lẽ tự nhiên; để phong trào thi đua trở thành dòng chảy nhân văn nuôi dưỡng niềm tin, nhân lên tình thương, tạo dựng cuộc sống không chỉ đủ đầy hơn mà còn ấm áp hơn, đẹp trong tâm hồn và đẹp trong cách cư xử, hành xử vì mọi người.
(Trích từ Bài phát biểu của TBT Tô Lâm, trong đại hội thi đua yêu nước toàn quốc, tháng 12/2025)
+ Chê bai người quá đáng không làm ta tốt đẹp hơn. Góp ý xây dựng, chỉ cho họ biết thiếu sót lỗi lầm, động viên, khuyến khích, theo dõi sát sao, hết lòng giúp họ, mới là điều đáng quý của những bậc có nhân cách cao đẹp.
+ Vui cũng tu, buồn cũng tu. Luôn hướng tâm về những miền cao sáng, đọc, học, cống hiến, hồi hướng, sám hối, tha thứ, cảm ơn,... để giúp tâm không bị tràn lấp bởi năng lượng tiêu cực, do đang chịu quả khổ. Giữ tâm ý tịnh lặng mới là mục đích cao đẹp của tu tập.
