Logo Footer

Tiếng vang trong hang núi

Tác giảHẠC TUỆ

Tất cả các pháp từ bổn lai - Tánh tất cả pháp không có ngã - Dường như tiếng vang trong hang núi - Đều từ các duyên hòa hiệp sanh... (Kinh Đại Bảo Tích)

Tánh Không và Sự Hợp Thành Của Các Duyên
"Kính thưa đại chúng/các bạn,
Trong giáo lý nhà Phật, có một sự thật mầu nhiệm mà chúng ta thường được nhắc nhở: 'Tất cả các pháp từ bổn lai, tánh tất cả pháp không có ngã'.
Điều này có nghĩa là mọi sự vật, hiện tượng trên thế gian này — từ những gì hữu hình như thân xác, nhành hoa đến những thứ vô hình như tư tưởng, cảm xúc — đều không có một chủ thể độc lập hay một cái 'tôi' riêng biệt. Chúng ta hãy quán chiếu hình ảnh tiếng vang trong hang núi: Tiếng vang ấy có thực không? Có, chúng ta nghe thấy nó. Nhưng nó từ đâu ra? Nó không tự nhiên sinh ra, cũng không phải là tiếng nói của vách đá. Nó chỉ xuất hiện khi có sự hội tụ của tiếng động, không gian hang và sự phản xạ của vách núi.
Cũng vậy, cuộc đời và con người chúng ta đều từ các duyên hòa hiệp mà thành. Khi đủ duyên thì hiện khởi, khi hết duyên thì tan rã. Hiểu được điều này, chúng ta sẽ dần buông bỏ được sự chấp trước vào cái 'ngã' (cái tôi) quá lớn. Thay vì đau khổ vì sự biến đổi, ta học cách sống tùy duyên, nhẹ nhàng nhìn mọi sự đến và đi như những âm vang giữa đại ngàn — hiện hữu sinh động nhưng không để lại dấu vết của sự bám chấp."
TIẾNG VANG CỦA TÁNH KHÔNG
"Có bao giờ bạn đứng trước một hang núi lớn, hét thật to và lắng nghe tiếng vang vọng lại chưa? Tiếng vang ấy nghe thật rõ ràng, nhưng tìm khắp hang cùng ngõ hẻm, ta chẳng thể thấy hình dáng hay thực thể của nó ở đâu.
Đời người và vạn vật cũng chính là như vậy. Cổ đức dạy rằng: 'Tất cả các pháp từ bổn lai, tánh tất cả pháp không có ngã, dường như tiếng vang trong hang núi, đều từ các duyên hòa hiệp sanh.'
Chúng ta thường khổ vì chấp vào cái 'Tôi' (Ngã) – cho rằng cái thân này là mình, cảm xúc này là mình, danh tiếng này là mình. Nhưng thực chất, tất cả chỉ là sự 'vay mượn' của các duyên: thân mượn đất-nước-gió-lửa, tâm mượn những khái niệm và ký ức. Khi hội đủ điều kiện thì hiện hữu, khi duyên tan thì biến mất, giống như tiếng vang chỉ có khi có lời nói và vách đá chạm nhau.
Hiểu rằng vạn vật không có chủ thể độc lập, ta sẽ thôi không còn gồng mình chiếm hữu hay cưỡng cầu. Ta học cách trân trọng những mối nhân duyên đang có, nhưng cũng sẵn sàng mỉm cười khi chúng rời đi. Bởi sau tất cả, mọi biến động của cuộc đời chỉ là một khúc ca của duyên khởi, vang lên rồi tan vào hư không, tự tại và vô ngại."
"Đóng cánh cửa của suy tư lại, ta hãy thử nhìn ngắm vạn vật như nhìn một đóa hoa vừa nở.
Cổ đức dạy: 'Tất cả các pháp từ bổn lai, tánh tất cả pháp không có ngã'. Giống như một tiếng vang trong hang núi, nghe thì vang động nhưng chạm vào lại trống không. Tiếng vang ấy không tự có, nó đợi một âm thanh, một vách đá và một khoảng không để hiển hiện.
Cuộc đời ta cũng là một chuỗi dài của những sự hòa hiệp. Hơi thở không phải của ta, nó là của khí trời. Cảm xúc không phải là ta, nó là sự va đập giữa căn và trần. Khi đủ duyên thì hiện lên sinh động, khi hết duyên thì lặng lẽ trở về với tánh không thuần khiết.
Sống bằng tâm thái của người nghe tiếng vang: Thấy mọi sự đến nhưng không giữ, thấy mọi sự đi nhưng không đuổi. Không thực thể, không chủ nhân. Ngay nơi sự không có 'Ngã' ấy, một sự tự do tự tại chân thật sẽ bắt đầu nở hoa."
Nguồn: Tổng hợp từ các nguồn với sự giúp đỡ của AI
0 / 5 (0Bình chọn)
Bình luận
Gửi bình luận
Bình luận